Đêm Hoa Hồng – p5
Mời các bạn xem thêm kho Đọc truyện mới nhất. Những chuyên đề Truyện online hay nhất
Nếu Diệp Mai Quế ở phòng khách, cô nhất định sẽ ngồi vào chiếc sô pha ở giữa trong ba chiếc sô pha ở giữa.
Còn nếu tôi cũng muốn ngồi, vậy sẽ ngồi vào chiếc sô pha tựa vào ban công ở phía trước bên trái cô.

“Ăn cơm chưa?” Tôi vừa ngồi xuống, Diệp Mai Quế bèn hỏi tôi.“Chưa.” Vừa rồi tôi đã quên phải tiện đường mua cơm rồi mới về.
Nghe tôi trả lời xong cô lại chẳng chút phản ứng, dường như cũng không định nói tiếp.“Tôi nói, tôi vẫn chưa ăn cơm.” Tôi đành phải nhắc lại lần nữa.
“Tôi nghe thấy rồi.”“Vậy…”“Vậy cái gì? Chưa ăn cơm thì mau đi ăn đi.”“Vậy cô hỏi tôi ăn cơm chưa chẳng phải là chọc tôi à.” Tôi nhỏ giọng lầu bầu.“Chẳng lẽ cậu không biết trò chuyện là gì sao?” Không ngờ tai cô thính thật, vẫn nghe được.
Tôi vuốt vuốt cái mũi, đi thang bộ xuống lầu, ra một quán ăn ngoài ngõ gọi một bát mỳ thịt băm rau cải.
Bát mỳ đó rất khó ăn, không hiểu vì sao mà tôi cảm thấy vị rất lạ, rất khó nuốt.Trước kia khi ở Đài Nam, sau khi làm việc xong, các đồng nghiệp luôn rủ nhau ra quán ăn mỳ rồi mới về nhà.Khi đó ăn mỳ luôn cảm thấy rất ngon.
Nay chỉ còn một mình tôi ngồi cô đơn ăn mỳ, hơn nữa chủ quán cũng không cắt thêm quả trứng muối mời thêm.Tôi chỉ tùy tiện ăn mấy miếng rồi bỏ tiền chạy lấy người.Trên đường về cứ lo sau này nên làm sao để thích ứng với khẩu vị của người Đài Bắc.
Nguồn: Phải lấy người như anh - chương 2

Xem thêm các chủ đề trong cùng chuyên mục: