Phấn nụ gia truyền bà Tùng không chỉ có người Huế biết đến mà cả phụ nữ trên cả nước và cả Việt kiều. Theo bà Tùng cho biết, bà và hai người em gái là bà Trần Thị Phương, Trần Thị Ái Thu duy trì làm nghề sản xuất phấn nụ. Bà làm ở Mỹ, bà Trần Thị Phương làm ở thành phố Hồ Chí Minh và bà Trần Thị Ái Thu làm ở Huế, tại ngôi nhà của gia đình bà Tùng, 34 Tô Hiến Thành, Huế. Hiện nay, ngoài thương hiệu phấn nụ gia truyền bà Tùng, chỉ còn phấn nụ bà phương (em gái bà Tùng), trú tại 400/12 Lê Văn Sĩ, thành phố Hồ Chí Minh làm theo phương túc hoàng cung. Bà Trần Thị Phương cho biết, các công đoạn làm phấn nụ cực kỳ tỉ mỉ. Một mẻ phấn nụ được làm ra kéo dài hơn một tháng. Cao lanh, một thành phần làm nên phấn nụ được tuyển chọ kỹ lưỡng, nướng chín trên lửa than không khói cho đến khi trở thành trắng tuyết. Khi cao lanh nguội được nạo thành bột rồi hòa với nước mưa lắng trong, khuấy kỹ, rồi chắt lọc nhiều lần qua các lớp vải nõn.



Nhờ làm từ gốc thảo dược nên phấn nụ gia truyền bà Tùng có tác dụng dưỡng da rất tốt, được nhiều người sử dụng tín nhiệm. Đó là lý do cho một nghề truyền thống tồn tại. Phát biểu trên một bài báo của báo Lao động vào cuối năm 2007, nhà nghiên cứu Phan Thuận An cho hay, bà ngoại của bà Tùng nguyên là một tùng sự trong triều Nguyễn nên nắm giữ nhiều bí quyết làm đẹp cho các phi tần, trong đó có cách làm phấn nụ. Sự nổi danh của phấn nụ làm trắng da gia truyền bà Tùng chính là nguyên nhân xảy ra tranh chấp nhãn hiệu phấn nụ gia truyền bà Tùng. Câu chuyện tranh chấp kéo dài từ năm 2008 cho đến đầu năm 2010 mới kết thúc với sự hao tốn không biết bao công sức, tiền của và cả tình cảm. Có thể tóm tắt cuộc tranh chấp nhãn hiệu phấn nụ gia truyền bà Tùng như sau: khoảng tháng 8/2006 vợ chồng một người tên là Ngô Viết Trinh-Siêu Việt Thu nộp đơn lên Cục Sở hữu trí tuệ đăng ký bản quyền nhãn hiệu hàng hóa “phấn nụ gia truyền bà Tùng”. Tranh chấp quyền nhãn hiệu nảy sinh từ đó. Hai bên cùng hợp tác chứng cứ gởi Cục Sở hữu trí tuệ để chứng minh nguồn gốc nhãn hiệu hàng hóa sản phẩm là của mình. Cuộc tranh chấp kéo dài hơn 2 năm.



Đến ngày 25/8/2009, sau khi nghiên cứu hồ sơ, các chứng cứ đưa ra, Cục Sở hữu trí tuệ đã có kết luận không công nhận quyền nộp đơn và quyền sở hữu đối với nhãn hiệu “phấn nụ gia truyền bà Tùng” của bà Siêu Việt Thu. Ngày 19/1/2010 bà Ái đã nhận được giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu số 140880 với nhãn hiệu “phấn nụ gia truyền bà Tùng” của Cục Sở hữu trí tuệ. Để có kết quả này, gia đình bà Tùng đã trải qua một quá trình tranh chấp nhãn hiệu gian nan và đầy mệt mỏi. Ông Trần Viết Ân em trai của bà Hường, người đã giúp đỡ các cháu ruột của mình đòi lại quyền sở hữu nhãn hiệu “phấn nụ gia truyền bà Tùng” kể: Ròng rã hơn hai năm trời theo đuổi một vụ tranh chấp để giành quyền sở hữu cho chính sản phẩm phấn nụ huế của gia đình mình của bà Trần Thị Ái Thu, có lẽ đó là một bài học cho các nhà sản xuất hiểu rõ hơn về sự quan trọng của việc bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ.

Xem thêm các chủ đề trong cùng chuyên mục: